bao tiền một mớ bình yên?

Nhạc sĩ / Tác giả: 14 Casper

[Verse 1]
Mười giờ, văn phòng vẫn sáng đèn
Lại một hôm làm thâu suốt đêm
Bàn chân đau mỏi nhức
Tựa lưng em chợp mắt
Dặn lòng: “Vì cuộc sống êm đẹp”
Hạnh phúc không đâu cách xa
Mà ta cứ đi tìm
Vậy xin em một lần
Tự yêu thương lấy mình
Một ngày em được mấy bữa cơm?
Đợt này công việc có tốt hơn?
Còn ai hay *** pha?
Còn ai luôn rầy la mà xót xa, òa lên khóc vô vọng?
Cành lá đông qua sẽ rơi
Khổ đau sẽ vơi, đời buồn sẽ qua
Mưa tạnh, mây tan, trời quang
Xin đừng buông xuôi dễ dàng

[Chorus 1]
Dù có lắm phút chốc em lạc lối
Hãy cho mình hồn nhiên một chút thôi
Mặc cho những âu lo ghìm chặt đôi vai
Mặc cho tiếng thở dài đập vào hư không
Dù có những lúc chỉ muốn gục ngã
Má em hồng, cười lên để thấy ta thật may mắn khi em như một bông hoa mọc lên giữa nơi sa mạc cằn cỗi
Chỉ cần vậy thôi

[Verse 2]
Mua gì em còn phải đắn đo
Cho mình, em đừng nên lắng lo
Dù ai có *** pha
Đừng quan tâm vài ba lời nói xa mà vấp ngã, yếu lòng.
Chẳng ai thu phí ước mơ
Thì hãy cứ mơ từng giây, phút, giờ
Em là mây cho, trời ban
Xin đừng buông xuôi dễ dàng

[Chorus 2]
Dù có lắm phút chốc em lạc lối
Hãy cho mình hồn nhiên một chút thôi
Mặc cho những âu lo ghìm chặt đôi vai
Mặc cho tiếng thở dài đập vào hư không
Dù có những lúc chỉ muốn gục ngã
Má em hồng, cười lên để thấy ta thật may mắn khi em như một bông hoa mọc lên giữa nơi sa mạc cằn cỗi
Chỉ cần vậy thôi

[Bridge]
Đã có ngày, tháng, năm kia vụn vỡ
Nhưng hãy nhớ: tỉnh giấc mơ ngày mai rồi sẽ tốt hơn
Chẳng còn những lúc buốt giá
Dày vò tâm can yếu đuối ngày qua

[Chorus 3]
Cần bao nhiêu lâu để em tìm kiếm?
Cần bao nhiêu tiền đổi một mớ bình yên?
Chẳng ai bán, ai mua, ai mần, ai mang
Bình yên chứa chan nơi trong lòng nhân gian
Dù có những lúc chỉ muốn gục ngã
Má em hồng, cười lên để thấy ta thật may mắn khi em như một bông hoa mọc lên giữa nơi sa mạc cằn cỗi
Chỉ cần vậy thôi.

CÓ THỂ BẠN MUỐN NGHE

Hợp Âm

Verse 1

Mười [Em]giờ, văn phòng vẫn sáng [C]đèn

Lại một [G]hôm làm thâu suốt [D]đêm

Bàn chân [Em]đau mỏi nhức

Tựa lưng [C]em chợp mắt

Dặn lòng: [G]“Vì cuộc sống êm [D]đẹp”

Hạnh phúc [Em]không đâu cách [C]xa

Mà ta [G]cứ đi [D]tìm

Vậy xin [Em]em một [C]lần

Tự yêu [G]thương lấy [D]mình

Một ngày [Em]em được mấy bữa [C]cơm?

Đợt này [G]công việc có tốt [D]hơn?

Còn ai [Em]hay gièm pha?

Còn ai [C]luôn rầy la mà xót [G]xa, òa lên khóc vô [D]vọng?

Cành lá [Em]đông qua sẽ [C]rơi

Khổ đau [G]sẽ vơi, đời buồn sẽ [D]qua

Mưa tạnh, [Em]mây tan, trời [C]quang

Xin đừng [G]buông xuôi dễ [D]dàng

Chorus 1

Dù có [Em]lắm phút chốc em lạc [C]lối

Hãy cho [G]mình hồn nhiên một chút [D]thôi

Mặc cho [Em]những âu lo ghìm chặt đôi [C]vai

Mặc cho [G]tiếng thở dài đập vào hư [D]không

Dù có [Em]những lúc chỉ muốn gục [C]ngã

Má em [G]hồng, cười lên để thấy ta thật may [D]mắn

Khi em [Em]như một bông hoa mọc lên [C]giữa nơi sa mạc cằn [G]cỗi

Chỉ cần vậy [D]thôi

Verse 2

Mua gì [Em]em còn phải đắn [C]đo

Cho mình, [G]em đừng nên lắng [D]lo

Dù ai [Em]có gièm pha

Đừng quan [C]tâm vài ba lời nói [G]xa mà vấp ngã, yếu [D]lòng.

Chẳng ai [Em]thu phí ước [C]mơ

Thì hãy [G]cứ mơ từng giây, phút, [D]giờ

Em là [Em]mây cho, trời [C]ban

Xin đừng [G]buông xuôi dễ [D]dàng

Chorus 2

Dù có [Em]lắm phút chốc em lạc [C]lối

Hãy cho [G]mình hồn nhiên một chút [D]thôi

Mặc cho [Em]những âu lo ghìm chặt đôi [C]vai

Mặc cho [G]tiếng thở dài đập vào hư [D]không

Dù có [Em]những lúc chỉ muốn gục [C]ngã

Má em [G]hồng, cười lên để thấy ta thật may [D]mắn

Khi em [Em]như một bông hoa mọc lên [C]giữa nơi sa mạc cằn [G]cỗi

Chỉ cần vậy [D]thôi

Bridge

Đã có [C]ngày, tháng, năm kia vụn [G]vỡ

Nhưng hãy [D]nhớ: tỉnh giấc mơ ngày mai rồi sẽ tốt [Em]hơn

Chẳng còn [C]những lúc buốt [G]giá

Dày vò [D]tâm can yếu đuối ngày [D]qua

Chorus 3

Cần bao [Em]nhiêu lâu để em tìm [C]kiếm?

Cần bao [G]nhiêu tiền đổi một mớ bình [D]yên?

Chẳng ai [Em]bán, ai mua, ai mần, ai [C]mang

Bình yên [G]chứa chan nơi trong lòng nhân [D]gian

Dù có [Em]những lúc chỉ muốn gục [C]ngã

Má em [G]hồng, cười lên để thấy ta thật may [D]mắn

Khi em [Em]như một bông hoa mọc lên [C]giữa nơi sa mạc cằn [G]cỗi

Chỉ cần vậy [D]thôi.

🌸 Phân Tích Lyric “Bao tiền một mớ bình yên?”

 

 

I. Verse 1: Gánh Nặng và Sự Tự Vấn (Áp lực công việc và sự hy sinh)

 

Phần lời này khắc họa chân dung một người con gái (Em) đang phải chịu đựng áp lực nặng nề của cuộc sống mưu sinh.

  • “Mười giờ, văn phòng vẫn sáng đèn / Lại một hôm làm thâu suốt đêm”: Hình ảnh trực quan về cuộc sống bận rộn, làm thêm giờ, thể hiện sự cố gắng đến kiệt sức vì công việc.
  • “Bàn chân đau mỏi nhức / Tựa lưng em chợp mắt / Dặn lòng: ‘Vì cuộc sống êm đẹp'”: Đây là sự hy sinh thầm lặng. “Em” đang đánh đổi sức khỏe và thời gian hiện tại để đổi lấy một tương lai được coi là “êm đẹp”.
  • “Hạnh phúc không đâu cách xa / Mà ta cứ đi tìm / Vậy xin em một lần / Tự yêu thương lấy mình”: Lời nhắc nhở đầy nhân văn. Hạnh phúc luôn ở gần, nhưng con người lại mải miết chạy theo những mục tiêu xa vời. Người hát khuyến khích “Em” dừng lại và ưu tiên bản thân.
  • “Một ngày em được mấy bữa cơm? / Đợt này công việc có tốt hơn? / Còn ai hay gièm pha? / Còn ai luôn rầy la mà xót xa, òa lên khóc vô vọng?”: Những câu hỏi tu từ này vừa là sự quan tâm, vừa là sự thấu hiểu về những áp lực từ bên ngoài (công việc, gièm pha) và nỗi đau nội tại (khóc vô vọng).
  • “Cành lá đông qua sẽ rơi / Khổ đau sẽ vơi, đời buồn sẽ qua / Mưa tạnh, mây tan, trời quang / Xin đừng buông xuôi dễ dàng”: Sử dụng hình ảnh thiên nhiên (Đông qua, mưa tạnh) để mang đến hy vọng, khẳng định rằng mọi khó khăn đều sẽ qua đi.

 

II. Chorus 1 & 2: Lời Động Viên và Vị Thế Cá Nhân (Sức mạnh nội tại)

 

Điệp khúc là lời cổ vũ tinh thần mạnh mẽ, giúp người nghe nhận ra giá trị của bản thân.

  • “Dù có lắm phút chốc em lạc lối / Hãy cho mình hồn nhiên một chút thôi”: Khuyến khích sự sống chậm lại, cho phép bản thân được yếu đuối và vô tư như một đứa trẻ.
  • “Mặc cho những âu lo ghìm chặt đôi vai / Mặc cho tiếng thở dài đập vào hư không”: Nhấn mạnh việc tạm thời buông bỏ những gánh nặng đang đè nén, chấp nhận để những điều tiêu cực tan biến.
  • “Má em hồng, cười lên để thấy ta thật may mắn khi em như một bông hoa mọc lên giữa nơi sa mạc cằn cỗi”: Đây là hình ảnh ẩn dụ mạnh mẽ và đẹp nhất bài hát. “Em” không chỉ là một người sống sót mà là một phép màu – một bông hoa rực rỡ mọc lên từ hoàn cảnh khắc nghiệt (sa mạc cằn cỗi), nhấn mạnh sự kiên cườngđộc đáo của “Em”.
  • “Chỉ cần vậy thôi”: Sự bình yên không cần điều gì lớn lao, chỉ cần nhận ra và trân trọng sự tồn tại mạnh mẽ của chính mình.

 

III. Verse 2: Buông Bỏ Những Lời Đàm Tiếu

 

Phần này tập trung vào việc loại bỏ những yếu tố tiêu cực từ bên ngoài.

  • “Mua gì em còn phải đắn đo / Cho mình, em đừng nên lắng lo”: Tiếp tục khuyến khích sự tự yêu thương, đừng hà khắc với bản thân trong chi tiêu và chăm sóc cá nhân.
  • “Dù ai có gièm pha / Đừng quan tâm vài ba lời nói xa mà vấp ngã, yếu lòng”: Lời khuyên tập trung vào việc bỏ qua dư luận và những lời nói tiêu cực, không để chúng làm ảnh hưởng đến tinh thần.
  • “Chẳng ai thu phí ước mơ / Thì hãy cứ mơ từng giây, phút, giờ / Em là mây cho, trời ban / Xin đừng buông xuôi dễ dàng”: Khẳng định sự tự do trong việc mơ ước (ước mơ là miễn phí) và đề cao giá trị của “Em” như một món quà từ thiên nhiên (mây trời ban).

 

IV. Bridge: Hướng Về Tương Lai (Sự chữa lành)

 

  • “Đã có ngày, tháng, năm kia vụn vỡ / Nhưng hãy nhớ: tỉnh giấc mơ ngày mai rồi sẽ tốt hơn”: Thừa nhận những tổn thương đã qua (vụn vỡ) nhưng hướng tới tương lai một cách tích cực. Việc chấp nhận quá khứ là bước đầu tiên để chữa lành.
  • “Chẳng còn những lúc buốt giá / Dày vò tâm can yếu đuối ngày qua”: Hứa hẹn về một tương lai không còn sự giày vò tinh thần.

 

V. Chorus 3: Câu Trả Lời Cho Bình Yên

 

Điệp khúc cuối cùng giải đáp cho câu hỏi đặt ở tựa đề bài hát.

  • “Cần bao nhiêu lâu để em tìm kiếm? / Cần bao nhiêu tiền đổi một mớ bình yên?”: Câu hỏi trở lại nhưng mang tính chất tu từ hơn, dẫn dắt đến câu trả lời quan trọng.
  • “Chẳng ai bán, ai mua, ai mần, ai mang / Bình yên chứa chan nơi trong lòng nhân gian”: Đây là thông điệp cốt lõi: Bình yên là trạng thái nội tại, không phải là hàng hóa, không thể trao đổi bằng vật chất. Nó tồn tại sẵn trong tâm hồn mỗi người (“trong lòng nhân gian”).
  • “Dù có những lúc chỉ muốn gục ngã… Chỉ cần vậy thôi.”: Lời khẳng định lại rằng, việc nhận ra giá trị và sự kiên cường của bản thân (như bông hoa sa mạc) chính là định nghĩa tối giản và trọn vẹn nhất của sự bình yên.

CÙNG CA SĨ