Hey hey
Đường vô xứ Nghệ quanh co, ấy mà quanh co, nước bạc non xanh
Ơ mà quanh co thử lòng anh mới thử lòng anh
Nước bạc non xanh, ơ mà làm sao đẹp bằng em
Gái Nghệ đằm duyên, Ba Bảy đường duyên, giọng ngọt mềm
Hey hey hey
Anh khen em cái duyên người Vinh, chẳng thoa son – môi hồng xinh
Đã thương ai, thương đậm thương sâu, dù có gian lao vẫn thật lòng theo nhau
Chẳng thấy trăng cao mà quên đi ngọn đèn
Chẳng thấy ai sang mà chê nhau nghèo hèn
Tình khắc lên non, tình như sông vẹn dòng
Vẹn dòng.. Vẹn dòng.. Dòng.. Dòng..
Gái Nghệ mà nghe tiếng yêu thiết tha chút thôi là tin
Mà khi tin, em cũng dễ ghen đấy mình
Gái Nghệ thành Vinh
Gây thương gây nhớ
Nói lời nên thơ
Anh chớ lơ mơ
Thương em anh nhớ
Chớ đừng loanh quanh
Hứa rồi quên nhanh
Ghen như gái Nghệ
Ghét người loanh quanh
Nên anh
Chớ đừng loanh quanh
Hey hey hey
Người ơi..
Đã thương thì thương cho chắc
Mà đã trục trặc thì trục trặc cho luôn
Chứ đừng như con thỏ đứng đầu truông
Khi vui thì giỡn bóng
Mà khi buồn thì bỏ đi
Giận thì giận, mà thường thì thương
Gái Nghệ đã thương, giận còn thương, càng thương
Nhưng lại chẳng có thương mấy người hay lươn, hứa rồi quên luôn
Gái Nghệ dành trọn duyên cho những người thật lòng
Chớ thấy em say anh, mà anh không thật lòng
Đã hứa thương em, thương em cho mặn nồng
Đã hứa thương nhau em ghen không đành lòng
Đã hứa thương em, thương em cho mặn nồng
Mặn nồng..
Gái Nghệ mà nghe tiếng yêu thiết tha chút thôi là tin
Mà khi tin, em cũng dễ ghen đấy mình
Gái Nghệ thành Vinh
Gây thương gây nhớ
Nói lời nên thơ
Anh chớ lơ mơ
Thương em anh nhớ
Chớ đừng loanh quanh
Hứa rồi quên nhanh
Ghen như gái Nghệ
Ghét người loanh quanh
Nên anh
Chớ đừng loanh quanh
Hey hey hey
Gái Nghệ thành Vinh
Cấy chi em cũng để được ngày mai, trừ chuyện em thương ai nạ.
Và bây dừ là credittttt.