Verse 1: [C] Anh đã hát lên từng bài nhạc ngày xưa [G] Và bài ca cuốn lấy trái tim của những người con gái mộng mơ [Am] Không bơ vơ [F] Khi vây quanh anh là những đôi mắt nhìn theo hò reo [C] Cũng vì chặng đường tương lai mà mình phải chia hai [G] Nốc thêm khoảng một hai chai, tâm sự cùng cây mic [Am] Và đến khi anh cất lời [F] Là giấc mơ mang cả đời [C] Khi anh đã có tất cả rồi lại chẳng còn em nữa [G] Khi ta đã đủ sự trưởng thành lại chẳng dành nó cho đối phương [Am] Tình yêu này có thật đáng thương? (Oh no)
Pre-Chorus: [F] Ở phía dưới ngọn đèn, có gã khờ đang hát [C] Cố gắng mỉm cười, nhưng trong lòng tan nát [G] Mất đi người rất quan trọng [Am] Có lẽ vì quá tham vọng
Chorus: [F] Không thấy vui trong lòng [C] Anh nhớ góc tối ở trong căn phòng [G] Anh nhớ phút đón hoàng hôn cùng người con gái vàng son [Am] Chỉ tại anh chẳng thể nắm tay em, giữ tay em, níu tay em [F] Lâu hơn một chút [C] Để anh ổn định cảm xúc [G] Có lẽ đến lúc chấm dứt, kết thúc thật rồi [Am] Ký ức lại triệu hồi nỗi đau
Verse 2: [F] Hàng vạn tinh tú ngoài kia dõi theo bao lòng tin nhỏ nhoi trong veo [C] Sao lại không thể giống như lời ca kia mong cầu? [G] Nhưng tại sao lại không thể giống sự tự cao và kiêu ngạo trên sân khấu? (Yeah) [Am] Đoạn đường giờ một mình anh đi [F] Vẫn làm điều anh tin, ta thì chẳng còn gì nữa [C] Tồi tệ nhất là ngày em đi, sự thật làm anh suy [G] Mặc dù anh cũng đã quen dần với cuộc sống ở phía sau những ánh đèn [Am] Nhưng vẫn chưa quen được một cảm giác trống vắng những ngày thiếu em
Chorus: [F] Không thấy vui trong lòng [C] Anh nhớ góc tối ở trong căn phòng [G] Anh nhớ phút đón hoàng hôn cùng người con gái vàng son [Am] Chỉ tại anh chẳng thể nắm tay em, níu tay em, giữ tay em [F] Lâu hơn một chút [C] Để anh ổn định cảm xúc [G] Có lẽ đến lúc chấm dứt, kết thúc thật rồi [Am] Ký ức lại triệu hồi nỗi đau
Bridge: [F] Và ngọn đèn kia sáng rực lên (lên) [C] Rọi đường đưa anh tìm đến (đến) [G] Một khoảng trời thật mới nhưng chẳng có em [Am] Xin lỗi từ chối em ngồi với nhau ở bao nhiêu hàng quán [F] Anh có làm gì sai mà phải sợ hãi với những lời bàn tán? [C] Chỉ có thể là post ảnh cùng em ở chế độ close friend [G] Công việc anh thức hẳn, đến khi em buồn anh lại chẳng ngoi lên [Am] Hãy trả lời anh đi [F] Hãy trả lời anh đi [C] Liệu còn hy vọng để có thể ôm lấy nhau, người ơi? [G] Ừ thì thôi (thôi), vậy đành thôi (thôi), một lần thôi (thôi) [Am] Một lần anh được phép yếu đuối với chiếc ký ức tiếc nuối
Outro: [F] (Không thấy vui trong lòng) [C] Không thấy vui trong lòng [G] Anh nhớ góc tối ở trong căn phòng [Am] Anh nhớ phút đón hoàng hôn cùng người con gái vàng son [F] Dù chẳng thể nắm tay em, giữ tay em, níu tay em [C] Lâu hơn một chút [G] Để anh ổn định cảm xúc (ooh-whoa) [Am] Có lẽ đến lúc chấm dứt, kết thúc thật rồi [F] Ký ức lại triệu hồi [C] Có lẽ đến lúc chấm dứt, kết thúc thật rồi [G] Ký ức lại triệu hồi nỗi đau
Bài hát “HÀO QUANG” của Rhyder, Dương Domic và Pháp Kiều là một bản nhạc đầy tâm trạng, phơi bày mặt tối của sự thành công và hào quang. Lời bài hát là những lời tự sự đầy day dứt của một người nghệ sĩ, người đã chọn theo đuổi đam mê, có được tất cả danh vọng, nhưng lại đánh mất đi tình yêu chân thành.
Phân tích lời bài hát
Bài hát được chia thành hai phần chính: sự đối lập giữa hào quang trên sân khấu và sự trống rỗng trong đời thực, cùng với đó là nỗi tiếc nuối và hối hận.
Hào quang và sự cô đơn
Phần đầu bài hát mở ra một hình ảnh hào nhoáng, lấp lánh của người nghệ sĩ:
“Anh đã hát lên từng bài nhạc ngày xưa Và bài ca cuốn lấy trái tim của những người con gái mộng mơ Không bơ vơ Khi vây quanh anh là những đôi mắt nhìn theo hò reo”
Những câu hát này miêu tả sự thành công rực rỡ, được nhiều người ngưỡng mộ và vây quanh. Anh không còn “bơ vơ” như trước. Tuy nhiên, sự thành công này lại đi kèm với một cái giá rất đắt:
“Cũng vì chặng đường tương lai mà mình phải chia hai Khi anh đã có tất cả rồi lại chẳng còn em nữa”
Đây là mấu chốt của bài hát, tạo nên sự tương phản sâu sắc. Danh vọng, sự nghiệp đã đến, nhưng tình yêu lại ra đi. “Có tất cả” ở đây chỉ là về mặt vật chất và danh tiếng, nhưng anh lại đánh mất thứ quý giá nhất: người con gái mình yêu.
Nỗi đau thầm kín và sự tiếc nuối
Dù có hào quang, người nghệ sĩ vẫn không tìm thấy hạnh phúc.
“Ở phía dưới ngọn đèn, có gã khờ đang hát Cố gắng mỉm cười, nhưng trong lòng tan nát Mất đi người rất quan trọng Có lẽ vì quá tham vọng”
Hình ảnh “gã khờ đang hát” dưới ánh đèn sân khấu là một ẩn dụ đầy ám ảnh. Bên ngoài là nụ cười, là hào quang, nhưng bên trong là nỗi đau, là sự tan nát. Anh tự nhận mình là “quá tham vọng”, và chính sự tham vọng đó đã khiến anh mất đi người mình yêu.
“Anh nhớ góc tối ở trong căn phòng Anh nhớ phút đón hoàng hôn cùng người con gái vàng son”
Những câu này cho thấy sự đối lập giữa thế giới của hào quang (sân khấu, ánh đèn) và thế giới riêng tư của anh (góc tối căn phòng). Anh nhớ những khoảnh khắc bình dị, riêng tư, quý giá mà giờ đây không còn nữa. “Người con gái vàng son” là cách anh tôn vinh người yêu cũ, nhấn mạnh sự quý giá của cô ấy.
“Chỉ tại anh chẳng thể nắm tay em, giữ tay em, níu tay em Lâu hơn một chút Để anh ổn định cảm xúc Có lẽ đến lúc chấm dứt, kết thúc thật rồi Ký ức lại triệu hồi nỗi đau”
Đây là lời tự trách đầy xót xa. Anh tiếc nuối vì đã không đủ dũng cảm, không đủ mạnh mẽ để giữ lấy tình yêu. Anh hiểu rằng mối quan hệ đã kết thúc, nhưng những ký ức vẫn luôn hiện về, gây ra nỗi đau dai dẳng.
Lời xin lỗi và sự cô đơn vĩnh cửu
Phần sau của bài hát đi sâu vào những khó khăn mà mối quan hệ của họ phải đối mặt.
“Xin lỗi từ chối em ngồi với nhau ở bao nhiêu hàng quán Anh có làm gì sai mà phải sợ hãi với những lời bàn tán? Chỉ có thể là post ảnh cùng em ở chế độ close friend”
Những câu này tiết lộ lý do chia tay: áp lực từ công việc và những “lời bàn tán” đã khiến anh không thể công khai tình yêu của mình. Anh đã phải sống một cuộc đời hai mặt, một mặt hào nhoáng trước công chúng, một mặt lén lút trong tình yêu. Điều này cho thấy anh đã không thể bảo vệ tình yêu của mình khỏi những yếu tố bên ngoài.
“Hãy trả lời anh đi Liệu còn hy vọng để có thể ôm lấy nhau, người ơi?”
Câu hỏi này là một tia hy vọng mong manh, nhưng ngay sau đó anh lại tự mình dập tắt nó:
“Ừ thì thôi (thôi), vậy đành thôi (thôi), một lần thôi (thôi) Một lần anh được phép yếu đuối với chiếc ký ức tiếc nuối”
Anh chấp nhận sự thật, chấp nhận buông tay và cho phép bản thân được yếu đuối một lần cuối cùng.
Tổng kết
“HÀO QUANG” là một bản ballad giàu cảm xúc, khắc họa chân thực sự cô đơn và nỗi đau của một người nghệ sĩ khi đối mặt với cái giá phải trả của sự thành công. Hào quang trên sân khấu không thể lấp đầy khoảng trống trong trái tim khi thiếu đi người mình yêu. Bài hát là lời tự sự, tự vấn và cả sự tiếc nuối của một chàng trai đã quá tham vọng, đánh đổi tình yêu lấy sự nghiệp, để rồi nhận ra rằng sự thành công đó trở nên vô nghĩa khi không còn ai để chia sẻ.