MAI NÀY EM CÓ VỀ KHÔNG

[Verse 1]
Chiều xuống tím bờ lau
Khói bếp ai bay ngang mái đầu
Lái đò neo dừng đợi bóng trăng
Mà người thương chẳng quay về nữa

Còn nhớ không ngày xưa
Lá diêu bông em hẹn mấy mùa
Những lời hứa mình từng trót trao
Giờ biến tan dưới cơn mưa rào.

[Pre-Chorus]
Ai hay đâu chữ duyên mỏng manh
Như chiếc xuồng thả neo không chặt
Chỉ một con nước lớn cuốn trôi về đôi ngả

[Chorus]
Ôi bến sông
Gió qua làm chi thêm buồn
Người đi bỏ lại câu hò
Anh nghe mà thắt ruột thắt gan

Ôi bến sông
Nước lên nước ròng mấy bận
Tình mình chưa kịp nở hoa
Đã trôi theo con nước xa dần

[Verse 2]
Ngày xưa em nói, đã thương mấy sông cũng lội
Mấy đèo cũng qua ngại chi nắng mưa
Lời yêu năm đó, đã theo bóng lưng con đò
Rời là rời bến quê, đi mãi không về

[Chorus]
Ôi bến sông
Mai này em có về không
Lòng anh ôm hoài hy vọng
Trong em vẫn còn chút vấn vương

Ôi bến sông
Nước lên nước ròng mấy bận
Chỉ mong con đò ngày xưa
Sẽ quay lại bến sông chờ.

CÓ THỂ BẠN MUỐN NGHE

Hợp Âm

Intro
[Am] [Em] [F] [G] [C]
[F] [G] [Em] [Am]

Verse 1
[Am] Chiều xuống tím bờ [Em] lau
Khói bếp [F] ai bay ngang [G] mái [C] đầu
Lái [F] đò neo dừng đợi bóng [G] trăng
Mà người [Em] thương chẳng quay về [Am] nữa.

[Am] Còn nhớ không ngày [Em] xưa
Lá diêu [F] bông em hẹn [G] mấy [C] mùa
Những lời [F] hứa mình từng trót [G] trao
Giờ biến [Em] tan dưới cơn mưa [Am] rào.

Pre-Chorus
[F] Ai hay đâu chữ [G] duyên mỏng manh
Như chiếc [Em] xuồng thả neo không [Am] chặt
Chỉ một con nước [F] lớn cuốn trôi về [G] đôi [E7] ngả.

Chorus
Ôi bến [Am] sông
Gió qua làm [G] chi thêm buồn
Người đi bỏ [F] lại câu hò
Anh nghe mà [G] thắt ruột thắt [C] gan. [E7]

Ôi bến [Am] sông
Nước lên nước [G] ròng mấy bận
Tình mình chưa [F] kịp nở hoa
Đã trôi theo [G] con nước xa [Am] dần.

Verse 2
[Am] Ngày xưa em nói, đã [G] thương mấy sông cũng lội
[F] Mấy đèo cũng qua ngại [C] chi nắng mưa
[F] Lời yêu năm đó, đã [Em] theo bóng lưng con đò
[F] Rời là rời bến [G] quê, đi mãi không [Am] về.

Chorus
Ôi bến [Am] sông
Mai này em [G] có về không
Lòng anh ôm [F] hoài hy vọng
Trong em vẫn [G] còn chút vấn [C] vương. [E7]

Ôi bến [Am] sông
Nước lên nước [G] ròng mấy bận
Chỉ mong con [F] đò ngày xưa
Sẽ quay [G] lại bến sông [Am] chờ.

Outro
[F] Chỉ mong con đò ngày [G] xưa...
Sẽ quay [Em] lại bến sông... [Am] chờ.

“Mai Này Em Có Về Không” là một sự kết hợp đầy cảm xúc giữa giọng hát đậm chất tự sự của Hoài Lâm và nét nhạc mang âm hưởng dân ca đương đại của Nguyễn Minh Cường. Bài hát là tiếng lòng của một người đàn ông ở lại bến sông quê, ôm giữ những kỷ niệm về một cuộc tình dang dở.

Dưới đây là phân tích chi tiết về lời bài hát:


1. Không gian nghệ thuật: Đậm chất miền Tây Nam Bộ

Tác giả đã sử dụng những hình ảnh rất đặc trưng của vùng sông nước để xây dựng bối cảnh:

  • Hình ảnh: Bờ lau, khói bếp, mái đầu, lái đò, bóng trăng, con nước lớn, chiếc xuồng, bến sông.

  • Cảm giác: Màu “tím bờ lau” gợi lên sự thủy chung nhưng cũng đầy buồn bã của buổi chiều tà. Khói bếp vốn là biểu tượng của sự sum họp gia đình, nhưng ở đây nó lại lướt ngang “mái đầu” như một sự nhắc nhở về những gì đã mất.

2. Điển tích và sự tan vỡ của lời hứa

  • Lá diêu bông: Việc đưa hình ảnh “lá diêu bông” vào bài hát (mượn ý từ thơ Hoàng Cầm) biểu tượng cho một tình yêu vô vọng, một lời hẹn ước khó thực hiện.

  • Sự mong manh: “Lâu nay em hẹn mấy mùa… giờ biến tan dưới cơn mưa rào”. Tình yêu được ví như “chiếc xuồng thả neo không chặt”, chỉ cần một biến cố nhỏ (“con nước lớn”) là đôi người đôi ngả. Đây là sự thừa nhận về sự yếu ớt của duyên phận trước dòng đời.

3. Nỗi đau “thắt ruột thắt gan”

Điệp khúc (Chorus) tập trung vào nỗi đau trực diện của nhân vật “anh”:

  • Âm thanh: “Câu hò” vốn là niềm vui, là sự kết nối, nay trở thành thứ “bỏ lại” khiến người nghe phải “thắt ruột thắt gan”.

  • Quy luật tự nhiên: “Nước lên nước ròng mấy bận” – thời gian cứ trôi, thủy triều cứ lên xuống theo quy luật, chỉ có tình yêu của họ là đứng im và lụi tàn trước khi kịp “nở hoa”.

4. Sự đối lập giữa quá khứ và hiện tại

Trong Verse 2, tác giả xây dựng sự tương phản mạnh mẽ:

  • Quá khứ: “Mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua” – những lời khẳng định đanh thép về sự gắn bó bất chấp gian khổ.

  • Hiện tại: “Theo bóng lưng con đò / Rời là rời bến quê, đi mãi không về”. Sự ra đi này mang tính tuyệt đối, không có ngày hẹn trước, để lại một khoảng trống mênh mông nơi bến cũ.


5. Ánh sáng của hy vọng trong tuyệt vọng

Dù bài hát mang tông màu buồn chủ đạo, nhưng phần kết lại đặt ra một câu hỏi đầy khắc khoải: “Mai này em có về không?”

  • Nhân vật “anh” không chọn cách quên đi mà chọn cách “ôm hoài hy vọng”.

  • Hình ảnh “bến sông chờ” ở cuối bài thể hiện sự chung thủy đến đáng thương của người đàn ông quê mùa. Anh chấp nhận làm một cái bến tĩnh lặng, dù biết “con đò” xưa giờ đã trôi xa tận phương nào.

6. Tổng kết

“Mai Này Em Có Về Không” thành công nhờ cách sử dụng từ ngữ mộc mạc nhưng giàu sức gợi hình. Nó không chỉ kể về một cuộc tình buồn, mà còn tôn vinh vẻ đẹp của sự chung thủy trong tâm hồn con người Việt Nam. Bài hát chạm đến trái tim người nghe bởi sự chân thành, không màu mè, giống như chính cách hát rút ruột rút gan của Hoài Lâm.

CÙNG CA SĨ