Nhà tôi có treo một lá cờ
Đỏ thắm những câu chuyện xưa
Từng dãy phố mang sắc cờ
Đẹp như hoa bay giữa trời
Cụ ông đứng nghiêm dưới cờ
Nhìn lên nhớ đồng đội xưa
Trẻ con nô đùa dưới cờ
Ngày sau điểm tô thêm sắc cờ
Sau bao nhiêu năm mới có ngày hòa bình
Dù hòa bình ấy cũng đã lấy đi bao máu xương dân mình
Trong đêm hoa đăng sau ngày vui chiến thắng
Có bao cái tên nằm lại nơi đây
Hết kháng chiến nếu con còn chưa về
Mẹ ơi vui lên, mẹ có đứa con anh hùng
Đem thanh xuân gieo tự do cho đất nước
Với con thế thôi, còn gì đẹp hơn?
Ngày em đưa tôi qua sông, có nhớ không, bầu trời rực hồng
Trên cánh đồng, từng ngọn lúa đang mùa trổ bông
Vừa tròn đôi mươi, hành trang ra đi đâu có gì ngoài nụ cười
Và nỗi nhớ thương vô bờ, chờ ngày bình yên
Trong tôi vang vọng quốc ca Việt Nam
Đi theo Tổ quốc tiếng gọi “Sẵn sàng”
Cùng vươn mình, vươn mình ra tận năm châu
Cờ không ngại, không ngại bốn bề nông sâu
Nơi đâu tôi cũng bên mình lá cờ
Nhà tôi có treo một lá cờ
Làng tôi có mấy trăm ngọn cờ
Việt Nam có trăm triệu lá cờ
Và tôi chính là một ngọn cờ
Cờ bay đỏ rực khán đài
Việt Nam, tiến lên Việt Nam
Hòa chung tiếng ca giữa đời
Rền vang non sông sáng ngời
Sau bao nhiêu năm mới có ngày hòa bình
Dù hòa bình ấy cũng đã lấy đi bao máu xương dân mình
Trong đêm hoa đăng sau ngày vui chiến thắng
Với con thế thôi, còn gì đẹp hơn?
Việt Nam có một lá cờ
Để biết chúng ta tự do
Dù ai xuôi ngược chốn nào
Nhìn lên sẽ thấy tự hào