[Ronboogz ver:]
Khi bóng đêm điều hòa cả thế giới
Ta biết mình còn nhiều điều để nói
Trăng viết nên những bài ca không lời
Vậy là vì sao cứ mãi rong chơi?
Khi nắng mai hiền hòa kia hắt lên
Anh thấy mình ở trong đôi mắt em
Cùng bước qua thời gian vô tận
Để lại đằng sau những kí ức khô cằn, chỉ cần ta cùng nhau
[Dick ver:]
Và em à, anh từng nghĩ mình sẽ không thể viết nhạc nữa
Và nếu như chỉ chọn một anh sẽ chọn chăm lo cho nhà cửa
Năm nay anh đã 30 không hiểu sao cứ mãi ham chơi
Công việc thì vẫn chưa ổn định cuộc sống lâu lâu đá anh tơi bời
Nhưng cũng may vì, sẽ luôn có một người luôn kề bên
Sẵn sàng thức cùng nhau tới sáng những khi anh viết nhạc về đêm
Ngoài trời cái lạnh đang se trong căn phòng là bản nhạc tình
Anh không viết để làm ai vui mà anh đang viết để tìm lại mình
Một tâm hồn đầy thơ mộng, đánh mất bản thân chỉ vì những khó khăn
Nhưng đâu chỉ mình anh gặp phải.. Ai rồi cũng sẽ, lao đầu vài ba chuyện lời lãi
Như là một lẽ thường tình, anh biết lối rẽ cuộc đời mình, là hát cho đời mãi
Nên hãy tựa vào vai anh lắng nghe câu hát được ngân vang
Để những tiếng đàn trĩu qua tim làm mới cảm xúc được tân trang
Với một mối tình không xa lạ nhưng anh biết mình đủ lãng mạn
Để cả thế giới, ngừng một phút lắng nghe gã trai này tản mạn
Và anh là Dick
[Ronboogz ver:]
Khi bóng đêm điều hòa cả thế giới
Ta biết mình còn nhiều điều để nói
Trăng viết nên những bài ca không lời
Vậy là vì sao cứ mãi rong chơi?
Khi nắng mai hiền hòa kia hắt lên
Anh thấy mình ở trong đôi mắt em
Cùng bước qua thời gian vô tận
Để lại đằng sau những kí ức khô cằn, chỉ cần ta cùng nhau
[Dick ver:]
Nếu như không có âm nhạc, anh sẽ làm một nghề khác
Nhưng nếu như, không có em, chắc anh đã không thuộc về rap
Nếu như chúng ta không nắm tay, cùng nhau bước đến Đà Lạt
Thì liệu anh có thể nào đứng dậy những vết thương bị chà đạp
Chúng ta bán ngôi nhà, để đi tìm tổ ấm
Anh lùi về lấy thêm đà, để chờ một ngày vỗ cánh
Ánh đèn nhà lồng về đêm, đẹp như phượng hoàng cổ trấn
Anh thích những gì tự nhiên, không cần tô son vỗ phấn
Anh từng ghét viết nhạc tình, vì anh thấy nó hơi sến
Nhưng cảm xúc là một con thuyền, mà ta chẳng biết rõ nơi đến
Nhìn những áng mây đi bộ, ngang một tầng trời lửng lơ
Họ cứ bảo rằng anh sống chậm
Nhưng là cuộc đời mà nhiều người thì vẫn mơ
Không mắc kẹt tự do không gian sống
Biết thức dậy phải làm gì, tuổi trẻ bên trong rang nóng
Giữ trọn tâm hồn trống rỗng, và không có nhiều mối tương thù
Ta hãy cùng nhau làm vài vòng, quanh thành phố sương mù
[Ronboogz ver:]
Khi bóng đêm điều hòa cả thế giới
Ta biết mình còn nhiều điều để nói
Trăng viết nên những bài ca không lời
Vậy là vì sao cứ mãi rong chơi?
Khi nắng mai hiền hòa kia hắt lên
Anh thấy mình ở trong đôi mắt em
Cùng bước qua thời gian vô tận
Để lại đằng sau những kí ức khô cằn, chỉ cần ta cùng nhau