Ta nhận ra lời chào đầu tiên thật dễ dàng
Nhưng khó nhất là lời tạm biệt cuối dở dang
Quá khứ nhốt đôi ta chẳng còn lối ra
Toàn những niềm đau vụn vỡ
Nhưng sao vẫn yêu người
Muốn bên người thiết tha
Cất sau đôi mắt cười
Là hai người dần lung lay
Chỉ muốn cho giây phút này
Không vội vàng buông tay
Thật lòng đâu nào muốn kết thúc vậy đâu
Nhưng hiện thực xóa hết thế giới muôn màu
Điều khó khăn đau nhất là
Xa người mình còn yêu
Ta thường che giấu đi tâm tư với nhau
Tận nơi trong đáy mắt mênh mông tựa biển sâu
Luôn gượng cười nói không sao đâu
Nhưng lòng ôm tổn thương gánh mang u sầu
Mang nỗi buồn
Ta giấu đi, chôn hết đi
Cất sau đôi mắt cười
Là hai người dần lung lay
Chỉ muốn cho giây phút này
Không vội vàng buông tay
Thật lòng đâu nào muốn kết thúc vậy đâu
Nhưng hiện thực xóa hết thế giới muôn màu
Điều khó khăn đau nhất là
Xa người mình còn yêu
Baby, cớ sau đôi mắt cười bâng quơ
Là hàng vạn nỗi nhớ
Khiến đôi chân anh chẳng thể vực dậy
Mình bỏ lỡ, một chuyện tình đổ vỡ
Lại chần chừ không nỡ buông tay
Chẳng ai sai, mặc dù là ai sai
Cũng đâu ai giữ ai ở lại
Liệu rằng có chút hy vọng nào cho cả hai
Bởi vì chẳng thể mở lòng yêu ai
Khóa trái con tim mình lại
Mất em là một điều mà anh cảm thấy tiếc nuối nhất
Giọt nước mắt không rơi được nữa
Khóc cũng vô ích, dư thừa
Vậy đi
Bởi vì vốn dĩ chẳng thể nào cứu chữa
Cớ sau đôi mắt cười là hai người dần lung lay
Cả hai đã quyết buông tay
Bản thân quá dễ lung lay, xa nhau mãi
Chỉ muốn cho giây phút này, sẽ chẳng tồn tại
Ta không mất nhau như này
Vội vàng buông tay
Vẫn mong và chẳng muốn chúng ta như vậy đâu
Nhưng sau tất cả, ta vẫn phải xa người mình còn yêu