Thành phố phía Đông

[Lời bài hát “Thành phố phía Đông”]

[Verse 1: Vương Bình]
Là một nơi rất mới, mình từng rất muốn tới
Ở ngoài kia thế giới khi xưa, mình hứa lúc thiếu thời
Giờ đây đã tới, bọn mình đã đến nơi
Mà tại sao chới với, không như ngày trước ta mong đợi
Anh muốn hỏi mấy câu với người thế nhưng chẳng thể cất lời
Vì dường như em có những điều không muốn nói
Tay vẫn đang siết ga rất chặt, bánh xe vẫn lăn đi rất nhanh
Mình thì cứ lặng im bên nhau

[Chorus: Vương Bình]
Một thành phố có mùi hương mong manh mang tên hương tình đầu
Một thành phố có người thương nhưng em không thương tôi từ đầu
Một thành phố phủ mờ sương nhưng không phai tương tư ngày đầu
Một thành phố có bình phương con tim nhưng vương buồn đã lâu
Ngày ngày tháng tháng rồi năm năm trôi qua, xem tôi còn gì
Ngoài nghìn ký ức hằn sâu nơi con tim đau, tôi còn gì
Chờ đợi đến lúc màn đêm tan trong hư không, tôi còn gì
Còn gì để giữ lại không, khi vốn dĩ đã là số không
Thành phố phía Đông

[Verse 2: Phùng Khánh Linh]
Tình đầu năm ấy sao thật xa xôi?
Chẳng còn muốn nhớ vì tình mình rẽ lối
Gần cạnh bên anh, ghì chặt đôi môi
Mà tại sao chới với, không như ngày trước ta mong đợi
Ở ngã tư cuối đường, ta đã đánh mất phương hướng vì yêu
Thước phim tua ngược về quá khứ
Em còn anh sát bên, khẽ vòng tay đón em vào lòng
Xua tan lạnh giá

[Chorus: Vương Bình, Vương Bình & Phùng Khánh Linh]
Một thành phố có mùi hương mong manh mang tên hương tình đầu
Một thành phố có người thương nhưng em không thương tôi từ đầu
Một thành phố phủ mờ sương nhưng không phai tương tư ngày đầu
Một thành phố có bình phương con tim nhưng vương buồn đã lâu
Ngày ngày tháng tháng rồi năm năm trôi qua, xem tôi còn gì
Ngoài nghìn ký ức hằn sâu nơi con tim đau, tôi còn gì
Chờ đợi đến lúc màn đêm tan trong hư không, tôi còn gì
Còn gì để giữ lại không, khi vốn dĩ đã là số không
Thành phố phía Đông

[Outro: Vương Bình, Phùng Khánh Linh, Vương Bình & Phùng Khánh Linh]
Vì em sẽ mãi là người anh yêu nhất (Sẽ mãi bên người)
Vì em sẽ mãi là người anh yêu nhất (Sẽ mãi yêu người)
Vì em sẽ mãi là người anh yêu nhất (Sẽ mãi luôn là)
Vì em sẽ mãi là người anh yêu nhất trên đời (Người anh yêu nhiều nhất trên đời)

CÓ THỂ BẠN MUỐN NGHE

Hợp Âm

Verse 1
[C] Là một nơi rất mới, [Cmaj7] mình từng rất muốn tới
Ở ngoài [Fmaj7] kia thế giới khi xưa, mình hứa lúc thiếu [Fm] thời
[C] Giờ đây đã tới, [Cmaj7] bọn mình đã đến nơi
Mà tại [Fmaj7] sao chới với, không như ngày trước ta mong [Fm] đợi
[Am7] Anh muốn hỏi mấy câu với [D7] người thế nhưng chẳng thể cất lời
Vì dường [Fmaj7] như em có những điều không muốn [Fm] nói
[Am7] Tay vẫn đang siết ga rất [D7] chặt, bánh xe vẫn lăn đi rất nhanh
[Fmaj7] Mình thì cứ lặng im bên [G] nhau

Chorus
Một thành [C] phố có mùi hương mong manh mang [Cmaj7] tên hương tình đầu
Một thành [Am7] phố có người thương nhưng em không [Gm7] thương tôi từ [C7] đầu
Một thành [Fmaj7] phố phủ mờ sương nhưng không phai [Em7] tương tư ngày [Am7] đầu
Một thành [Dm7] phố có bình phương con tim nhưng vương buồn đã [G] lâu
[C] Ngày ngày tháng tháng rồi năm năm trôi [Cmaj7] qua, xem tôi còn gì
Ngoài nghìn [Am7] ký ức hằn sâu nơi con tim [Gm7] đau, tôi còn [C7] gì
Chờ đợi [Fmaj7] đến lúc màn đêm tan trong hư [Em7] không, tôi còn [Am7] gì
Còn gì để [Dm7] giữ lại không, khi vốn dĩ đã là số [G] không
Thành phố phía [C] Đông

Verse 2
[C] Tình đầu năm ấy [Cmaj7] sao thật xa xôi?
[Fmaj7] Chẳng còn muốn nhớ vì tình mình rẽ [Fm] lối
[C] Gần cạnh bên anh, [Cmaj7] ghì chặt đôi môi
Mà tại [Fmaj7] sao chới với, không như ngày trước ta mong [Fm] đợi
Ở ngã [Am7] tư cuối đường, ta đã đánh [D7] mất phương hướng vì yêu
[Fmaj7] Thước phim tua ngược về quá [Fm] khứ
[Am7] Em còn anh sát bên, khẽ vòng [D7] tay đón em vào lòng
[Fmaj7] Xua tan lạnh [G] giá

Chorus
Một thành [C] phố có mùi hương mong manh mang [Cmaj7] tên hương tình đầu
Một thành [Am7] phố có người thương nhưng em không [Gm7] thương tôi từ [C7] đầu
Một thành [Fmaj7] phố phủ mờ sương nhưng không phai [Em7] tương tư ngày [Am7] đầu
Một thành [Dm7] phố có bình phương con tim nhưng vương buồn đã [G] lâu
[C] Ngày ngày tháng tháng rồi năm năm trôi [Cmaj7] qua, xem tôi còn gì
Ngoài nghìn [Am7] ký ức hằn sâu nơi con tim [Gm7] đau, tôi còn [C7] gì
Chờ đợi [Fmaj7] đến lúc màn đêm tan trong hư [Em7] không, tôi còn [Am7] gì
Còn gì để [Dm7] giữ lại không, khi vốn dĩ đã là số [G] không
Thành phố phía [C] Đông

Outro
Vì em sẽ [C] mãi là người anh yêu nhất ([Cmaj7] Sẽ mãi bên người)
Vì em sẽ [Am7] mãi là người anh yêu nhất ([Gm7] Sẽ mãi [C7] yêu người)
Vì em sẽ [Fmaj7] mãi là người anh yêu nhất ([Em7] Sẽ mãi [Am7] luôn là)
Vì em sẽ [Dm7] mãi là người anh yêu nhất trên [G] đời
(Người anh yêu nhiều nhất trên [C] đời)

“Thành Phố Phía Đông” là một bản City Pop/Indie mang đậm màu sắc hoài niệm và tự sự. Lyric bài hát không chỉ nói về một địa danh địa lý mà còn là một “địa danh của ký ức” – nơi lưu giữ những đổ vỡ của mối tình đầu.

Dưới đây là phân tích chi tiết:


1. Verse 1: Sự vỡ mộng giữa thực tại và giấc mơ

Vương Bình mở đầu bằng một sự tương phản đầy chua xót:

  • Hứa hẹn thiếu thời: “Thành phố phía Đông” từng là biểu tượng của một tương lai tươi sáng mà cả hai cùng hướng về khi còn trẻ.

  • Sự chới với: Khi thực sự chạm tay vào mục tiêu (“bọn mình đã đến nơi”), cảm xúc lại không như mong đợi. Sự im lặng bao trùm thay cho những lời nói yêu thương. Hình ảnh “Tay siết ga rất chặt, bánh xe lăn đi rất nhanh” gợi tả một nỗ lực chạy trốn khỏi sự ngột ngạt của thực tại, dù hai người vẫn đang ngồi cạnh nhau.

2. Chorus: Những phép ẩn dụ về nỗi đau

Đoạn điệp khúc là phần đắt giá nhất với cấu trúc điệp từ “Một thành phố…” tạo nên nhịp điệu da diết:

  • Mùi hương & Màn sương: Tình đầu được ví như mùi hương “mong manh” và làn sương mờ. Nó đẹp nhưng không nắm giữ được, phủ mờ lên thực tại khiến nhân vật lạc lối.

  • Bình phương con tim: Một cách chơi chữ thú vị. Bình phương ($x^2$) tượng trưng cho sự nhân lên gấp bội, nhưng ở đây không phải hạnh phúc mà là nỗi buồn “vương buồn đã lâu”.

  • Con số không tròn trĩnh: Kết thúc điệp khúc bằng sự thừa nhận phũ phàng: “Vốn dĩ đã là số không”. Mọi nỗ lực chờ đợi, mọi ký ức hằn sâu cuối cùng đều không thể thay đổi được kết cục trắng tay.

3. Verse 2: Góc nhìn từ phía đối diện

Sự xuất hiện của Phùng Khánh Linh mang đến lời đáp từ phía “người thương nhưng không thương tôi”:

  • Sự lạc hướng: “Ở ngã tư cuối đường, ta đã đánh mất phương hướng”. Nếu chàng trai đau khổ vì tương tư, cô gái lại đau khổ vì sự rẽ lối của định mệnh.

  • Thước phim tua ngược: Cô cũng có những lúc yếu lòng, muốn tìm về hơi ấm cũ để “xua tan lạnh giá”, nhưng tất cả giờ chỉ còn là một cuốn phim đã cũ, không thể chiếu lại trong thực tại.

4. Outro: Sự chấp nhận đầy cố chấp

Lời bài hát kết thúc bằng câu khẳng định lặp đi lặp lại: “Vì em sẽ mãi là người anh yêu nhất trên đời”.

  • Đây là một cái kết mở nhưng đầy bi kịch. Dù biết tình cảm không được hồi đáp, dù biết thành phố này chỉ mang lại nỗi đau, nhân vật chính vẫn chọn cách giữ chặt tình yêu đó như một phần bản sắc của mình.


Tổng kết

  • Không gian: “Thành phố phía Đông” (có thể ám chỉ khu vực Thủ Đức, Quận 2, Quận 9 cũ tại TP.HCM) hiện lên không phải với sự nhộn nhịp của đô thị mới, mà với sự tĩnh lặng, cô đơn và những con đường dài đầy tâm trạng.

  • Thông điệp: Bài hát là lời tiễn biệt cho những giấc mơ tuổi trẻ. Có những nơi ta đã đến được, nhưng người cùng ta hứa hẹn năm nào đã không còn chung một nhịp đập con tim.

  • Chất nhạc: Lyric này cực kỳ hợp với những giai điệu chậm, âm hưởng lo-fi hoặc synth-pop để làm nổi bật tính chất “phủ mờ sương” của câu chuyện.

CÙNG CA SĨ