Đêm dẫn lối kéo bước chân anh đi nhanh truy tìm đôi môi
Lặn lội băng qua màn sương phủ quanh núi đồi
Trực giác anh đang mạnh lên và nói
Men theo trăng dần trôi
Đàn ai chơi?
Lắp hết bao nhiêu suy tư của màn mưa rơi
Làm dịu cơn giông cuồng phong của đất trời
Khiến vết xước trong anh được thôi chới với
Nốt trầm nay đã mới
Vì tâm trí này đang muốn dồn anh đến xoay vần
Người khi lúc gần khi lúc xa rồi lại ân cần
Những ký ức cắm rễ thật sâu cũng chẳng muốn trốn tránh nữa đâu
Không thể nào chờ đợi nữa
Anh sẽ đến thật nhanh và gõ cửa
Vì
Đời này dù
Có thế nào
Có thế nào
Ta vẫn bước đến người
Mặc kệ sóng cuốn trào
Chẳng thể nào
Chẳng thể nào
Ta để lỡ mất người
Lại chờ đến kiếp sau
Dẫu thiên hạ phân ly
Dẫu có tan thành bụi li ti
Ta chỉ một tâm ý
Yêu em thôi anh chẳng cần lý trí
Có thế nào
Có thế nào
Ta vẫn nhớ đến người
Một bờ môi sắc đào
Chẳng thể nào
Chẳng thể nào
Quên đi ánh mắt người
Một lần đã khẽ chào
Dẫu qua ngàn con đường
Dẫu đó chỉ là hư vô
Nhưng trong ta chỉ một hướng
Just bumbara bara deep down low
Thấm đẫm nước mắt anh hay là cơn mưa ngoài trời
Nó chỉ bất chợt tuôn rơi
Trực giác cứ thế nó luôn, nói với anh đã đến lúc ra quyết định
Chứ đừng bỏ mặc mà buông lơi, để lòng chơi vơi
We pull up
Bão táp mưa giông xong trời lại sáng
Hãy cứ cố gắng đạt được những điều xứng đáng
Kéo anh thoát ra khỏi những mê sảng
Hai ta cùng phe thì nghe mọi chuyện có vẻ là dễ dàng
Dù là đâm thẳng lùi lại hay là rẽ ngang
Anh sẽ đi cùng em chinh phục đến nơi tận cùng thế gian
Dù là sao rơi trời sập
Bão tố đến vùi dập
Đi được hết cuộc đời thật
Rồi hóa thành vụn vặt
Thì anh cũng chẳng còn tiếc gì đâu
Nếu đời này chẳng biết nhau
Không lẽ nào lại đợi kiếp sau
Đời này dù
Có thế nào
Có thế nào
Ta vẫn bước đến người
Mặc kệ sóng cuốn trào
Chẳng thể nào
Chẳng thể nào
Ta để lỡ mất người
Lại chờ đến kiếp sau
Dẫu thiên hạ phân ly
Dẫu có tan thành bụi li ti
Ta chỉ một tâm ý
Yêu em thôi anh chẳng cần lý trí
Có thế nào
Có thế nào
Ta vẫn nhớ đến người
Một bờ môi sắc đào
Chẳng thể nào
Chẳng thể nào
Quên đi ánh mắt người
Một lần đã khẽ chào
Dẫu qua ngàn con đường
Dẫu đó chỉ là hư vô
Nhưng trong ta chỉ một hướng
Just bumbara bara deep down low
Dùng lực này anh băng qua cơn phong ba khi đôi ta đang mang theo cơn lạnh buốt giá
Dù còn lại đôi chân không đôi tay đau ta vẫn tiến lên băng qua hết cánh rừng già
Bằng một con tim sắt đá
Có thế nào
Có thế nào
Ta vẫn bước đến người
Mặc kệ sóng
Cuốn trào
Chẳng thể nào
Chẳng thể nào
Ta để lỡ mất người
Lại chờ đến kiếp sau
Dẫu thiên hạ phân ly
Dẫu có tan thành bụi li ti
Ta chỉ một tâm ý
Yêu em thôi anh chẳng cần lý trí
Có thế nào
Có thế nào
Ta vẫn nhớ đến người
Một bờ môi sắc đào
Chẳng thể nào
Chẳng thể nào
Quên đi ánh mắt người
Một lần đã khẽ chào
Dẫu qua ngàn con đường
Dẫu đó chỉ là hư vô
Nhưng trong ta chỉ một hướng
Just bumbara bara deep down low