VẠN LÝ ĐỘC HÀNH

Nhạc sĩ / Tác giả: Châu Đăng KhoaJacob
Trình Bày: KARIK
Chương Trình: Anh Trai Say Hi 2025

[Chorus]
Ngày từng ngày, từng ngày sớm tối
Một mình một thế giới xoay vòng xoay vòng
Người bận lòng điều gì?
Ngẫm nghĩ cuộc đời này vốn dĩ so bì
Người cười, người thắng, ta lặng, ta thua

[Verse 1]
Vinh quang danh lợi đều mong manh
Đời người trôi nhanh vội vàng không phanh
Toàn là hư danh, đêm tàn gió lạnh
Trong nhân gian bộn bề tính toán
Lòng mình đã đoan, lòng người khó đoán
Chẳng hề kêu oan, ta chẳng hề kêu than

[Chorus]
Ngày từng ngày, từng ngày sớm tối
Một mình một thế giới xoay vòng xoay vòng
Người bận lòng điều gì?
Ngẫm nghĩ cuộc đời này vốn dĩ so bì
Người cười, người thắng ta
Người cứ vui đi, đêm sắp tàn
Người cứ vui đi, tiệc cũng tan
Người cứ hân hoan trong tiếng nhạc
Mặc ta bẽ bàng chẳng ai oán
Ta cũng vui nên ta bất cần
Vì chút hư danh mà bất nhân
Mặc thế gian vũ trụ xoay vần
Lạc trong cõi trần, hào quang phúc phần
Mọi thứ vốn là phù vân

[Verse 2]
Trần đời lắm kế lòng người khó đoán
Hào quang chóng tắt, mộng cũng chóng tàn
Số phận xoay chuyển phước họa xoay vòng
Được, mất vẫn phải về với hư không
Thế gian đảo điên vạn ý muôn ngả
Ta giữ vững tâm xem nhẹ phù hoa
Vô nhân vô ngã, bất biến giữa đời
Buông bỏ chấp niệm hồn tựa sương rơi
Ta đứng cô độc giữa ngàn lời trách than
Tâm sự cạn ly cùng với trang tàn
Chẳng cần phân bua cứ mặc kệ thế sự
Thiện, ác trọn kiếp vẫn sống đời phong lưu
Nhân tâm phai nhạt, riêng ta vẫn sáng ngời
Giữa trăm ngàn lối, ta chọn sống thảnh thơi
Nhếch miệng cười nhẹ đủ hiểu lòng người
Lãng tử hồi đầu, ngạo thế thời

[Chorus]
Ngày từng ngày, từng ngày sớm tối
Một mình một thế giới xoay vòng xoay vòng
Người bận lòng điều gì?
Ngẫm nghĩ cuộc đời này vốn dĩ so bì
Người cười người thắng ta
Người cứ vui đi, đêm sắp tàn
Người cứ vui đi, tiệc cũng tan
Người cứ hân hoan trong tiếng nhạc
Mặc ta bẽ bàng chẳng ai oán
Ta cũng vui nên ta bất cần
Vì chút hư danh mà bất nhân
Mặc thế gian vũ trụ xoay vần
Lạc trong cõi trần, hào quang phúc phần
Mọi thứ vốn là phù vân

[Verse 3]
Ai muốn thắng thì ta xin nhường
Phân cao thấp lợi danh vô thường bất chấp
Ta chẳng bận tâm phân định thắng thua
Dẫu nhân thế trần gian đầy lọc lừa
Tâm ta vẫn mặc nhiên không thêu thùa dối trá
Ta nhường người thua

[Outro]
Ah-ah-ah-ah-ah-ah-hey-ey-ey-ey-ey-ey-ey-ey-ey-ey-ey-ey-ey
Ah-ah-ah-ah-ah-ah-ah-ah
Mọi thứ vốn là phù vân

CÓ THỂ BẠN MUỐN NGHE

Hợp Âm

Chorus

[Am] Ngày từng ngày, từng ngày sớm tối

[G] Một mình một thế giới xoay vòng xoay vòng

[C] Người bận lòng điều gì?

[F] Ngẫm nghĩ cuộc đời này vốn dĩ so bì

[Am] Người cười, người thắng, ta lặng, ta thua

Verse 1

[Am] Vinh quang danh lợi đều mong manh

[G] Đời người trôi nhanh vội vàng không phanh

[C] Toàn là hư danh, đêm tàn gió lạnh

[F] Trong nhân gian bộn bề tính toán

[Am] Lòng mình đã đoan, lòng người khó đoán

[G] Chẳng hề kêu oan, ta chẳng hề kêu than

Chorus

[Am] Ngày từng ngày, từng ngày sớm tối

[G] Một mình một thế giới xoay vòng xoay vòng

[C] Người bận lòng điều gì?

[F] Ngẫm nghĩ cuộc đời này vốn dĩ so bì

[Am] Người cười người thắng ta

[G] Người cứ vui đi, đêm sắp tàn

[C] Người cứ vui đi, tiệc cũng tan

[F] Người cứ hân hoan trong tiếng nhạc

[Am] Mặc ta bẽ bàng chẳng ai oán

[G] Ta cũng vui nên ta bất cần

[C] Vì chút hư danh mà bất nhân

[F] Mặc thế gian vũ trụ xoay vần

[Am] Lạc trong cõi trần, hào quang phúc phần

[G] Mọi thứ vốn là [C] phù vân [F]

Verse 2

[Am] Trần đời lắm kế lòng người khó đoán

[G] Hào quang chóng tắt, mộng cũng chóng tàn

[C] Số phận xoay chuyển phước họa xoay vòng

[F] Được, mất vẫn phải về với hư không

[Am] Thế gian đảo điên vạn ý muôn ngả

[G] Ta giữ vững tâm xem nhẹ phù hoa

[C] Vô nhân vô ngã, bất biến giữa đời

[F] Buông bỏ chấp niệm hồn tựa sương rơi

[Am] Ta đứng cô độc giữa ngàn lời trách than

[G] Tâm sự cạn ly cùng với trang tàn

[C] Chẳng cần phân bua cứ mặc kệ thế sự

[F] Thiện, ác trọn kiếp vẫn sống đời phong lưu

[Am] Nhân tâm phai nhạt, riêng ta vẫn sáng ngời

[G] Giữa trăm ngàn lối, ta chọn sống thảnh thơi

[C] Nhếch miệng cười nhẹ đủ hiểu lòng người

[F] Lãng tử hồi đầu, ngạo thế thời

Chorus

[Am] Ngày từng ngày, từng ngày sớm tối

[G] Một mình một thế giới xoay vòng xoay vòng

[C] Người bận lòng điều gì?

[F] Ngẫm nghĩ cuộc đời này vốn dĩ so bì

[Am] Người cười người thắng ta

[G] Người cứ vui đi, đêm sắp tàn

[C] Người cứ vui đi, tiệc cũng tan

[F] Người cứ hân hoan trong tiếng nhạc

[Am] Mặc ta bẽ bàng chẳng ai oán

[G] Ta cũng vui nên ta bất cần

[C] Vì chút hư danh mà bất nhân

[F] Mặc thế gian vũ trụ xoay vần

[Am] Lạc trong cõi trần, hào quang phúc phần

[G] Mọi thứ vốn là [C] phù vân [F]

Verse 3

[Am] Ai muốn thắng thì ta xin nhường

[G] Phân cao thấp lợi danh vô thường bất chấp

[C] Ta chẳng bận tâm phân định thắng thua

[F] Dẫu nhân thế trần gian đầy lọc lừa

[Am] Tâm ta vẫn mặc nhiên không thêu thùa dối trá

[G] Ta nhường người thua

Outro

[Am] Ah-ah-ah-ah-ah-ah-hey-ey-ey-ey-ey-ey-ey-ey-ey-ey-ey-ey-ey

[G] Ah-ah-ah-ah-ah-ah-ah-ah

[C] Mọi thứ vốn là [F] phù vân

🚶‍♂️ Phân Tích Lời Bài Hát “VẠN LÝ ĐỘC HÀNH”

 

1. Chủ Đề Chính: “Vạn Lý Độc Hành” (Đi một mình muôn dặm)

 

Tên bài hát đã khái quát tinh thần của toàn bộ lời: sự cô độc, hành trình tự thân, không cần đồng hành hay bị ràng buộc bởi người khác. Đây là hành trình tìm kiếm sự tự tại, chân thật của riêng mình.

2. Điệp Khúc (Chorus)

 

Phần này đặt nhân vật trữ tình vào vị thế quan sát và đối lập:

  • “Ngày từng ngày, từng ngày sớm tối / Một mình một thế giới xoay vòng xoay vòng”: Nhấn mạnh sự cô độctự chủ. Người khác bận rộn với thế giới của họ, còn anh tự xoay vần trong “thế giới” riêng, chấp nhận sự khác biệt và đơn độc này.

  • “Người bận lòng điều gì? / Ngẫm nghĩ cuộc đời này vốn dĩ so bì / Người cười, người thắng, ta lặng, ta thua”: Nhận thức rõ bản chất của đời sống nhân gian là sự so sánh, hơn thua (“so bì”). Nhân vật chấp nhận mình ở vị thế “lặng, thua” nhưng không hề đau khổ, mà là một sự lựa chọn chủ động để thoát khỏi vòng so bì.

  • “Người cứ vui đi, đêm sắp tàn / Người cứ vui đi, tiệc cũng tan”: Lời nhắn nhủ mang tính khinh bạc nhẹ nhàng. Niềm vui, sự hân hoan của thế gian (“tiếng nhạc,” “tiệc”) chỉ là nhất thời, thoáng qua (“đêm sắp tàn,” “tiệc cũng tan”).

  • “Mặc ta bẽ bàng chẳng ai oán / Ta cũng vui nên ta bất cần”: Thể hiện sự chấp nhậntự do. Dù có bị coi là “bẽ bàng” (thua cuộc, thất bại), nhưng anh không hề oán trách mà thậm chí còn “vui,” dẫn đến thái độ “bất cần” trước định kiến xã hội.

  • “Vì chút hư danh mà bất nhân… Mọi thứ vốn là phù vân”: Kết luận triết lý. Mọi nỗ lực, sự bon chen, thậm chí là làm điều sai trái (“bất nhân”) của người đời cũng chỉ vì những thứ không thật (“hư danh,” “hào quang phúc phần”). Anh nhận ra “Mọi thứ vốn là phù vân” (như mây khói, thoáng qua, vô nghĩa), từ đó buông bỏ.

3. Phân Đoạn 1 (Verse 1)

 

Phần này mô tả sự nhận thức về tính vô thường của cuộc đời và sự giả tạo của thế gian.

  • “Vinh quang danh lợi đều mong manh / Đời người trôi nhanh vội vàng không phanh”: Khẳng định sự ngắn ngủi và phù du của những giá trị vật chất, danh vọng mà người đời theo đuổi.

  • “Toàn là hư danh, đêm tàn gió lạnh”: Hình ảnh lạnh lẽo, cô đơn khi đối diện với sự thật rằng những thứ theo đuổi chỉ là giả dối.

  • “Trong nhân gian bộn bề tính toán / Lòng mình đã đoan, lòng người khó đoán”: Sự đối lập giữa tâm hồn kiên định, chân thật của mình (“lòng mình đã đoan”) và sự phức tạp, mưu mô của người khác.

  • “Chẳng hề kêu oan, ta chẳng hề kêu than”: Thể hiện sự thanh thản và chấp nhận số phận, không cần phải biện minh hay than vãn.

4. Phân Đoạn 2 (Verse 2)

 

Phần này đi sâu vào triết lý sống và thái độ đối diện với thế sự.

  • “Trần đời lắm kế lòng người khó đoán… Được, mất vẫn phải về với hư không”: Tiếp tục khẳng định tính vô thường (hào quang chóng tắt, mộng chóng tàn) và sự vô nghĩa của sự được-mất. Mọi thứ cuối cùng đều tan biến.

  • “Ta giữ vững tâm xem nhẹ phù hoa / Vô nhân vô ngã, bất biến giữa đời”: Đây là tinh thần của Đạo Phật/Triết học phương Đông.

    • “Xem nhẹ phù hoa”: Coi thường những thứ xa hoa, lộng lẫy, giả tạo.

    • “Vô nhân vô ngã”: Không còn chấp vào cái “tôi” cá nhân (cái ngã) và sự tồn tại của người khác (cái nhân) trong mối quan hệ so bì.

    • “Bất biến giữa đời”: Giữ vững tâm trí, không bị thay đổi hay lay chuyển bởi những biến động của thế giới bên ngoài.

  • “Buông bỏ chấp niệm hồn tựa sương rơi”: Khi buông bỏ những ràng buộc (chấp niệm), tâm hồn trở nên nhẹ nhàng, thanh thoát.

  • “Ta đứng cô độc giữa ngàn lời trách than… Ta chọn sống thảnh thơi”: Lựa chọn sự cô độc, nhưng là cô độc trong tự doan nhiên.

  • “Nhếch miệng cười nhẹ đủ hiểu lòng người / Lãng tử hồi đầu, ngạo thế thời”: Kết thúc bằng hình ảnh một kẻ lãng tử đã trải nghiệm và quay về với chính mình, mang thái độ kiêu ngạo, khinh bạc (ngạo thế thời) trước những giá trị tầm thường của thế gian.

5. Phân Đoạn 3 (Verse 3) & Outro

 

Phần này chốt lại thái độ của nhân vật.

  • “Ai muốn thắng thì ta xin nhường… Ta chẳng bận tâm phân định thắng thua”: Thái độ buông bỏ tuyệt đối đối với sự hơn thua. Anh nhường phần thắng cho người khác một cách chủ động.

  • “Tâm ta vẫn mặc nhiên không thêu thùa dối trá / Ta nhường người thua”: Sự nhường nhịn này không phải vì yếu kém, mà là sự thanh caotrung thực (“không thêu thùa dối trá”), khiến người thắng trở thành người thua trong cuộc đua đạo đức và giá trị sống.

  • “Mọi thứ vốn là phù vân”: Lời kết khẳng định lại triết lý cốt lõi của bài hát.


💡 Tóm Tắt Ý Nghĩa

 

Bài hát “VẠN LÝ ĐỘC HÀNH” là tuyên ngôn của một người chọn sống khác biệt. Đó là sự lựa chọn:

  • Cô độc để tìm thấy sự tự chủ.

  • Buông bỏ danh vọng, lợi ích để có được sự thanh thản.

  • Chấp nhận “thua” trong cuộc đua vật chất để giành lấy phần thắng trong cuộc chiến nội tâm.

Nó thể hiện tinh thần “ngạo nghễ”“tự tại” của một người đã nhìn thấu sự vô thường của cuộc đời.