vì 

Ngày tháng cứ thế sao quá dài

Mình em vẫn thế trong lâu đài

Của nơi kia đầy rẫy những điều vô tình

Để em luôn vùng vẫy giữa sự vô hình

Chồng đống nhớ nhung không nguôi hoài

Giờ em chỉ biết thôi van nài

Hình bóng anh quẩn quanh như một thói quen

Mọi lần em nhắm mắt

Em sẽ có anh bên cạnh

Kề bên em

Em sẽ nghe anh thì thầm mọi điều bên tai

Dường như ngày xưa vẫn đấy

Em sẽ có anh bên cạnh

Dù chỉ là những kí ức trong em thầm nhớ, thầm mong ngóng

Nếu anh cho em một cơ hội

Nếu ta vẫn còn dở dang

Em sẽ trao anh hết thời gian của mình

Vì anh là người mà em đánh mất

Nếu anh chẳng còn nhìn em cười

Nếu anh chẳng còn mộng mơ

Em sẽ trao anh hết từng giấc ngủ êm đềm

Vì anh là người mà em cần

Anh mang theo câu thơ nơi xa phương

Lãng đãng lơ ngơ đi cùng em tìm mơ mộng

Freeflow như con sông an yên trôi thong dong

Mới nứt mắt ra nhìn đời không thấy gì ngoài sắc hồng

Dù là thu hay chợt đông, long nhong

Đốt phong long cũng chẳng xa dù là phút chốc

Nhưng ta đâu thể nào mãi mang lông bông

Tương tư ngắm nhìn cầu vồng

Mà chẳng biết nơi mưa giông

Mình có giữ lấy nhau không..

Ta vẫn chỉ biết rằng mình cần

Khi còn chưa biết yêu chính bản thân mình

Ta vẫn chỉ biết rằng mình cần

Khi vẫn còn ngại ngần nói hết những thứ trong mình

Còn chưa nói về nhiều điều phải lo cho ngày sau..

Tự mình nuôi thân mình còn chưa đâu vào đâu

Và cứ thế là, mình cứ cách dần nhau xa

Em sẽ có anh bên cạnh

Kề bên em

Em sẽ nghe anh thì thầm mọi điều bên tai

Dường như ngày xưa vẫn đấy

Em sẽ có anh bên cạnh

Dù chỉ là những kí ức trong em thầm nhớ, thầm mong ngóng

Nếu anh cho em một cơ hội

Nếu ta vẫn còn dở dang

Em sẽ trao anh hết thời gian của mình

Vì anh là người mà em đánh mất

Nếu anh chẳng còn nhìn em cười

Nếu anh chẳng còn mộng mơ

Em sẽ trao anh hết từng giấc ngủ êm đềm

Vì anh là người mà em cần

Từng đêm, nằm im, mình em

Em vẫn nghĩ về anh

Từ một nơi rất xa

Ở một nơi rất xa

Một người đang níu giữ câu ca buồn

Cầu gió trăng và mây

Xin hãy kéo anh về đây

Chẳng vì lí do gì ta phải lạc nhau giữa khoảng cách này baby

Gần lại một chút thôi

Và liệu rằng anh cũng đang thầm nhớ, thầm mong ngóng?

(anh đang thầm nhớ, anh đang thầm mong ngóng)

Nếu anh cho em một cơ hội

Nếu ta vẫn còn dở dang

Em sẽ trao anh hết thời gian của mình

Vì anh là người mà em đánh mất

Nếu anh chẳng còn nhìn em cười

Nếu anh chẳng còn mộng mơ

Em sẽ trao anh hết từng giấc ngủ êm đềm

Vì anh là người mà em cần

Vì anh là người mà, vì anh là người mà em cần

CÓ THỂ BẠN MUỐN NGHE

Hợp Âm

Intro
[Fmaj7] [G] [Em7] [Am7]

Verse 1
[Fmaj7] Ngày tháng cứ thế sao quá dài [G]
Mình em vẫn thế trong lâu đài [Em7]
Của nơi kia đầy rẫy những điều vô tình [Am7]
Để em luôn vùng vẫy giữa sự vô hình [Fmaj7]
Chồng đống nhớ nhung không nguôi hoài [G]
Giờ em chỉ biết thôi van nài [Em7]
Hình bóng anh quẩn quanh như một thói quen [Am7]

Pre-Chorus
Mọi lần em nhắm [Fmaj7] mắt, em sẽ có anh bên [G] cạnh
Kề bên [Em7] em, em sẽ nghe anh thì thầm mọi điều bên [Am7] tai
Dường như ngày xưa vẫn [Fmaj7] đấy, em sẽ có anh bên [G] cạnh
Dù chỉ là những kí [Em7] ức trong em thầm nhớ, thầm mong [Am7] ngóng

Chorus
Nếu anh cho em một [Fmaj7] cơ hội, nếu ta vẫn còn dở [G] dang
Em sẽ trao anh hết thời [Em7] gian của mình vì anh là người mà em đánh [Am7] mất
Nếu anh chẳng còn nhìn [Fmaj7] em cười, nếu anh chẳng còn mộng [G] mơ
Em sẽ trao anh hết từng [Em7] giấc ngủ êm đềm vì anh là người mà em [Am7] cần

Verse 2 (JustaTee)
[Fmaj7] Anh mang theo câu thơ nơi xa phương
[G] Lãng đãng lơ ngơ đi cùng em tìm mơ mộng
[Em7] Freeflow như con sông an yên trôi thong dong
[Am7] Mới nứt mắt ra nhìn đời không thấy gì ngoài sắc hồng
[Fmaj7] Dù là thu hay chợt đông, long nhong
[G] Đốt phong long cũng chẳng xa dù là phút chốc
[Em7] Nhưng ta đâu thể nào mãi mang lông bông
[Am7] Tương tư ngắm nhìn cầu vồng mà chẳng biết nơi mưa giông
Mình có [Fmaj7] giữ lấy nhau không.. [G]
Ta vẫn chỉ biết rằng mình [Em7] cần, khi còn chưa biết yêu chính bản thân [Am7] mình
Ta vẫn chỉ biết rằng mình [Fmaj7] cần, khi vẫn còn ngại ngần nói hết những thứ trong [G] mình
Còn chưa nói về nhiều điều phải lo cho ngày [Em7] sau..
Tự mình nuôi thân mình còn chưa đâu vào [Am7] đâu
Và cứ thế là, mình cứ [Fmaj7] cách dần nhau [G] xa

Pre-Chorus
Em sẽ có anh bên [G] cạnh kề bên [Em7] em
Em sẽ nghe anh thì thầm mọi điều bên [Am7] tai
Dường như ngày xưa vẫn [Fmaj7] đấy, em sẽ có anh bên [G] cạnh
Dù chỉ là những kí [Em7] ức trong em thầm nhớ, thầm mong [Am7] ngóng

Chorus
Nếu anh cho em một [Fmaj7] cơ hội, nếu ta vẫn còn dở [G] dang
Em sẽ trao anh hết thời [Em7] gian của mình vì anh là người mà em đánh [Am7] mất
Nếu anh chẳng còn nhìn [Fmaj7] em cười, nếu anh chẳng còn mộng [G] mơ
Em sẽ trao anh hết từng [Em7] giấc ngủ êm đềm vì anh là người mà em [Am7] cần

Bridge
[Fmaj7] Từng đêm, nằm im, mình [G] em, em vẫn nghĩ về anh
[Em7] Từ một nơi rất xa, [Am7] ở một nơi rất xa
[Fmaj7] Một người đang níu giữ câu ca [G] buồn, cầu gió trăng và mây
[Em7] Xin hãy kéo anh về [Am7] đây
Chẳng vì lí do [Fmaj7] gì ta phải lạc nhau giữa khoảng cách này [G] baby
Gần lại một [Em7] chút thôi và liệu rằng anh cũng đang thầm [Am7] nhớ, thầm mong ngóng?

Chorus
Nếu anh cho em một [Fmaj7] cơ hội, nếu ta vẫn còn dở [G] dang
Em sẽ trao anh hết thời [Em7] gian của mình vì anh là người mà em đánh [Am7] mất
Nếu anh chẳng còn nhìn [Fmaj7] em cười, nếu anh chẳng còn mộng [G] mơ
Em sẽ trao anh hết từng [Em7] giấc ngủ êm đềm vì anh là người mà em [Am7] cần

Outro
[Fmaj7] Vì anh là người mà, [G] vì anh là người mà [Em7] em [Am7] cần.

“Vì” là một bản nhạc đầy không gian và sự suy tư, nơi sự kết hợp giữa marzuz (đại diện cho những cảm xúc nội tâm, mơ hồ) và JustaTee (đại diện cho sự thực tế, trải đời) tạo nên một bức tranh về sự đổ vỡ của những người trẻ.

Dưới đây là phân tích chi tiết về lyric:


1. Hình tượng “Lâu đài” và sự cô độc của người ở lại

Ngay từ đầu, marzuz đã vẽ ra một không gian đầy tính ẩn dụ:

  • “Lâu đài”: Không phải là sự giàu sang, mà là một không gian tự giam cầm. Cô gái bị nhốt trong quá khứ, nơi niềm đau thì “vô tình” còn sự tồn tại của mình lại “vô hình”.

  • Sự lặp lại: Những cụm từ “quá dài”, “nguôi hoài”, “quẩn quanh” cho thấy một trạng thái bế tắc. Kỉ niệm lúc này trở thành một loại thói quen độc hại – cô nhắm mắt để tìm thấy anh, nhưng khi mở mắt chỉ còn lại căn phòng trống.

2. Nghịch lý của sự hy sinh và hối tiếc

Đoạn điệp khúc thể hiện một sự mặc cả với định mệnh:

“Em sẽ trao anh hết thời gian của mình / Vì anh là người mà em đánh mất” “Em sẽ trao anh hết từng giấc ngủ êm đềm / Vì anh là người mà em cần”

Sự mâu thuẫn nằm ở chỗ: Khi có nhau, người ta thường coi thường thời gian và sự bình yên. Chỉ khi đã “đánh mất”, cô gái mới sẵn sàng đánh đổi những thứ quý giá nhất (thời gian, giấc ngủ) để lấy lại một cơ hội “dở dang”.

3. Góc nhìn thực tế của JustaTee: Tại sao chúng ta tan vỡ?

Nếu phần của marzuz là sự mong ngóng viển vông, thì đoạn rap của JustaTee lại là lời giải thích trần trụi cho sự tan vỡ:

  • Thuở ban đầu: Hình ảnh “freeflow”, “con sông an yên”, “sắc hồng” gợi về một tình yêu tuổi trẻ đầy mộng mơ, lông bông, không lo nghĩ.

  • Cú tát của thực tại: JustaTee chỉ ra sai lầm cốt lõi:

    “Ta vẫn chỉ biết rằng mình cần / Khi còn chưa biết yêu chính bản thân mình” “Tự mình nuôi thân mình còn chưa đâu vào đâu”

Đây là bi kịch của những tình yêu khi con người chưa đủ vững vàng về bản sắc và kinh tế. Khi phải “lo cho ngày sau”, những mộng mơ ngày cũ trở nên xa xỉ, và họ cứ thế “cách dần nhau xa”.

4. Khoảng cách và sự cứu rỗi trong vô vọng

Đoạn Bridge (Cầu truyền) đẩy cảm xúc lên cao trào:

  • Khoảng cách vật lý và tâm hồn: “Một nơi rất xa”, “khoảng cách này”.

  • Sự níu kéo: Cô gái cầu xin “gió trăng và mây” – những thứ vô tri – để mang anh về. Điều này cho thấy sự tuyệt vọng tột cùng, khi con người không thể tự quyết định hạnh phúc mà phải nhờ vào tâm linh hay vũ trụ.


Tổng kết

“Vì” không chỉ là một bài hát về nỗi nhớ sau chia tay. Nó là cuộc đối thoại giữa:

  • Cảm xúc thuần khiết: Mong muốn được yêu, được kề cạnh, được mơ mộng.

  • Thực tế nghiệt ngã: Sự trưởng thành, áp lực cuộc sống và việc thiếu kỹ năng thấu hiểu bản thân.

Bài hát kết thúc bằng câu hỏi lấp lửng: “Và liệu rằng anh cũng đang thầm nhớ?”. Không có câu trả lời rõ ràng, để lại một khoảng lặng mênh mông như chính “lâu đài” cô độc mà bài hát đã mở ra.

CÙNG CA SĨ